Skip to content

Bước chân của Trader


Mỗi trader chúng ta khi tham gia đầu tư vào thị trường, dù là áp dụng phân tích cơ bản hay phân tích kỹ thuật đều có thể sẽ trải qua các cung bậc cảm xúc khác nhau trong mỗi giai đoạn 

Nghiệp trader !



1) Là bậc thầy trong việc “ bắt đỉnh bắt đáy “

Khả năng giai đoạn này là người mới tham gia thị trường được một thời gian dưới 6 tháng trở lại, người ta sẽ không hiểu được tại sao thị trường có đáy-thân-đỉnh , mà khi họ vào lệnh thì toàn ngay đáy hoặc ngay đỉnh dù là bất kì khung thời gian nào, bi hài ở chỗ là hễ Buy là ngay đỉnh mà Sell là ngay đáy, đặt biệt là Gold , cũng từ đây họ bắt đầu nghe khái niệm “ Vàng Có Mắt “ . 

Hễ mà ngồi ngoài nhìn ko tham gia vào lệnh thì giá tăng ào ào , nhưng khi chỉ cần Buy vào một cái là y như rằng ngay lúc đó giá khựng lại và bắt đầu giảm lại 

Đang Sell thì giá cứ sideway hoài mà chán quá thoát lệnh huề hoặc lỗ một tí thì ngay tức khắc giá giảm ào ào, ngồi tiếc như điên , càng tiếc giá càng giảm nên chịu ko nổi Sell vào thì ôi chao nó ko giảm nữa và bắt đầu tăng, bó tay! 
==> Thị trường không hiểu được, vô đối ! 

2 ) Bắt đầu có khái niệm “ phân tích “

-Sau những cú vô đối trên cùng với việc bay một số tiền nhỏ nhỏ thì họ bắt đầu nghiên cứu , lướt láp các diễn đàn tham khảo các chiến lược của những trader đi trước, các bài chia sẽ cũng như download các tài liệu về đọc . Cầm đống tài liệu trong tay cũng như các kiến thức lượm lặt được họ bắt đầu so sánh kĩ lưỡng những lí thuyết với biểu đồ giá mà trước đây họ đã có dịp phiêu liêu qua rồi, lúc đó nhận ra “ ôi trời ơi sao nó đúng thế nhỉ, ước gì mình biết trước mấy cái tài liệu này thì đâu có thua “ , quất thêm tiền vào cái tài khoản đã cháy hoặc mở cái acc mới và bắt đầu “ đánh “ theo , vài lệnh đầu thấy đã quá vì nó đi đúng tài liệu viết, “ mẹ ơi con tìm được bí kíp rồi !“, vui vui trong bụng mặc dù tiền lời vài lệnh này ko đủ bù cho cái acc đã cháy, nhưng kệ nó vui cái đã vì đằng nào tao ko lấy lại được . Ngủ một giấc nhưng vẫn còn phê phê cái cảm giác sướng. Ngày mai thức dậy rất sớm với niềm hi vọng tràn trề . Uống nhấm nháp li cafê với một gương mặt rất ngầu khi nhìn vào màn hình thể hiện nét “uyên thâm “ và tập trung ghê ghớm vì ta đã thắng được mấy lệnh mà lị . Quất vào một lệnh và kể từ đó là ko bao giờ rời mắt khỏi màn hình, lần này thì giá không chạy như cái tài liệu kia viết mà nó chạy ngược, không tin vào mắt mình lật tài liệu ra coi thì đâu có làm sai đâu sao giá đi kì vậy ? Cứ vậy mà thắc mắc hoài cho tới khi tài khoản cũng teo đi gần hết sau khi vài chục lần vào lệnh 

-Nghe vài người giới thiệu có tài liệu khác hay hơn nói về các phương pháp khác, vậy là bắt đầu nghiên cứu phương pháp mới và cảm xúc nó cứ thế lặp đi lặp lại qua mỗi lần thay đổi phương pháp khác nhau . Nhìn đi nhìn lại thì cũng được thời gian dài nghiên cứu rồi mà chả thấy có cái nào ngon ăn cả 

3) Thử đủ mọi kiểu trade 

-Tình cờ bắt gặp một số người trade có lời được kha khá, làm quen và học hỏi họ “ đánh “ ra sao. Người thì trade kiểu chồng khối lượng, người thì lướt láp, người thì kẹp lẹnh, rồi lại robot..v.v nói chung đủ kiểu nhưng chả có cha nội nào chịu đặt cắt lỗ trong mỗi lệnh cả . Bắt chước họ “đánh “ theo cũng đi thêm một ít nữa, những tài khoản mà mấy người khác show ra trên các diễn đàn hoặc gặp ngoài đời khẳng định chắc nịch là vốn to ko bao giờ thua sau một thời gian cũng đi tong hết . Bây giờ làm sao đây trời, chẳng lẽ không thể lời trên thị trường này được sao ? Vậy là do đâu, do mình quá dở hay là thị trường quá hay ? 

4) Hình thành khái niệm đầu tư

-Tham khảo một số nhà đầu tư thành công trên thế giới , những bài chia sẽ tâm huyết của nhiều người trên các diễn đàn về cái gọi là đầu tư . Đập ngay vào mặt là 3 cái từ : “ quản lí vốn “ . Nhớ lại từ lúc mới tham gia có bao giờ dùng từ trade hay là giao dịch đâu, mà dùng toàn từ “đánh “, mà hình như đi đâu cũng nghe mọi người nói là đánh cặp này cặp nó, ôi mẹ ơi tư tưởng đánh bạc thấm ngay từ đầu hèn gì toàn giao dịch liều lĩnh ko SL , làm bản thân cũng bị ảnh hưởng nên thua là phải . Vậy từ giờ loại bỏ ngay cái từ đó trong đầu ngay, và quyết tâm có SL trong mỗi lệnh giao dịch 

-Quyết tâm đặt SL trong mỗi lệnh giao dịch , lần này ta sẽ học hỏi theo tấm gương của những người thành công ( mặc dù những người đó có thành công thật hay không kệ họ ) . 

-Vẫn vui cười thoải mái khi cái lệnh bị hít SL vì đã làm được điều mà ko ai dám làm là đặt SL, với lí thuyết quản lí vốn TP/SL=2/1 hoặc 1.5/1 thì thế nào ta cũng thắng mà lo gì . Tuy nhiên dính đến lệnh thứ 5-6 thì bắt đầu nhăn mặt rồi, mà cái lạ là sao mình đặt SL ở đâu dù có xa hay gần thì nó cũng chạy tới cho bằng được, bó tay ! Nhiều người đến đây sẽ chịu ko nổi và từ bỏ cái SL này, và thường những người này sẽ là những người nếm trải cảm giác thăng hoa một lúc rồi bổng chốc hóa hư không trong một khoảnh khắc. 

– Những người quyết chí thực hiện quản lí vốn tới cũng bằng cách có SL trên mỗi lệnh thì lại vấp phải những cú phiêu linh như đặt SL chỗ nào hít chỗ đó, giá gần tới TP thì quay lại cắn SL, giá tới SL xong đi về TP ngay sau đó, có lúc tránh trường hợp thứ 2 thì khi giá đi một đoạn về TP thì dời SL bảo vệ lợi nhuận nhưng giá lại quay hít luôn cái SL rồi đi về TP , lời có xíu lần sau hít SL thì nhiều hơn nên cuối cùng thì tài khoản cũng teo về con số 0, chỉ là thời gian chậm hơn thôi. Vậy là quản lí vốn cũng chưa đủ ? Vậy còn cái gì nữa đây ? Nhìn lại thấy phân tích toàn sai thì quản lí vốn cũng không làm dược gì . Vậy thì luyện khả năng phân tích , xác suất đúng cao thì may ra có chút thay đổi. 

5) Quyết tâm nghiên cứu

– Vậy bây giờ vấn đề là khả năng phân tích . Lật lại tất cả những gì mình có trước đây mà tu luyên ngày đêm. Khá giật mình khi mà những kiến thức mình biết thì ai cũng biết hết rồi , vậy thì lấy ai Buy cho mà Sell và ngược lại , vậy thì làm sao có người thắng người thua? Nghĩ đau đầu vài ngày và ngủ một giấc dậy tập trung theo dõi thị trường ngày đêm và so sánh với kiến thức mình có thấy có vài điều khác biệt . 

– Bắt đầu tìm tòi độc lập dựa trên kinh nghiệm riêng thực chiến của bản thân, quá khó vì có nhiều mâu thuẫn, có lúc muốn từ bỏ nhưng cũng lờ mờ nhận ra vài thứ mà ko biết nó là thứ gì , bó tay!

– Sau vài tháng lần thử demo ( nó ai đời trade thật trước khi demo, chịu nhục tí đi để thấy tương lai nào) rồi một ngày bất thình lình vỗ bàn “ Được rồi !“ . Tỉ lệ thành công về phân tích ok, quản lí vốn rất chặt chẽ ( 5% trên/lệnh ) , tài khoản đã tăng lên hơn 100%.

– Thử đưa chiến lược cho vai người quen biết trade theo thì họ có lời rất ok 
Còn chờ gì nữa sau bao ngày tháng mong chờ ? Nhảy vào lại thôi ! 

6) Lại mệt mỏi

– Ok, number one, không còn nghi ngờ gì về khả năng phân tích nữa . Vậy là làm ngay lệnh đầu tiên, một cú thắng knockout thị trường quá đã, vài lần như vậy bắt đầu có cảm giác xem thường thị trường . Vào lệnh ngay ko cần suy nghĩ, đặt SL luôn rồi sợ gì ? Kết quả hít SL, vậy là do mình sai ? Thêm vài lần hít SL nữa, bắt đầu sợ, ko vào lệnh lung tung nữa nhưng lại nãy sinh cảm giác sợ. Đã phân tích rồi nhưng khi giá đến không dám vào lệnh, giá chạy đúng như những gì đã phân tích. Lần sau quyết tâm vào lệnh theo những gì đã phân tích thì lại bị trúng lần sai. Bắt đầu tức lên vào lệnh ngay khi chưa phân tích kỹ, kết quả lại thua. Mỗi lần vào lệnh là cứ theo dõi ko rời khỏi màn hình nên thường hay bị giá phân tâm làm cho mình dễ thay đổi quyết định cắt lỗ sớm hoặc chốt lời sớm nên kết quả tỉ lệ lợi nhuận vẫn chỉ là huề vốn . Và có cảm giác buồn khi bị hít SL . Bao nhiêu công sức nghiên cứu để chỉ được vậy thôi à ? Vì đâu, vì ai, tại ai ? Vì tôi, tại tôi ! Mình còn thiếu gì nữa ? Thiếu tính nhất quán kỉ luật và kiên nhẫn. 


7) Quên thị trường 


Ngồi dậy đánh máy quy tắc giao dịch cho riêng mình và nguyện với lòng mình lần này là lần cuối cùng, cơ hội cuối cùng để quyết định theo nghề hay không . . .

– Phân tích kĩ thị trường theo phương pháp của mình, bỏ qua cơ hội giao dịch nếu cảm thấy còn mơ hồ một trong 3 điểm E, SL, TP. 

-Sử dụng lệnh chờ để khỏi phải theo dõi và dao động tâm lí 

-Tuyệt đối đặt SL khi vào lệnh, khối lượng không được thay đổi 

Ban đầu thì thật sự là rất khó khăn để áp dụng những gì mình đã đặt ra nhưng dần cũng quen và kết quả nhận được là : 
-Ko còn cảm giác buồn khi hít SL và vui khi hít TP nữa 

-Tránh được những cú bão giá dẫn đến cháy tài khoản mà nhiều người đang vướng phải hàng ngày 

-Cái tài khoản sao mà nó tẻ nhạt quá, có lúc 1 tháng chỉ có 5-10 lệnh là nhiều, màu xanh đỏ xen kẽ nhau, đôi tháng màu đỏ nhiều hơn màu xanh nhưng khi kéo cái account history xuống tận cùng thì thấy có một tí lời 8%, huề, 4%..v.v nó lời tuy ít nhưng hình như nó bền và hi vọng nó sẽ bền mãi mãi. 

-Cái điều lạ nhất là giờ đây bản thân không còn quan tâm đến phần lời lỗ là bao nhiêu nữa, hình như cũng quên luôn thị trường và có cảm giác giống như mình chưa từng tham gia thị trường này, chưa từng biết đến cái gì cả ! 

Mỗi khi tình cờ bắt gặp ai đó đang trade thấy ko có SL hoặc mục tiêu lợi nhuận quá cao mình cũng chẳng biết nói gì hơn ngoài lời khuyên nhẹ nhàng “ đặt SL vào bạn ơi ! “ mặc dù biết họ sẽ không bao giờ làm vậy ! 

Các bạn dù đang là trader hay tư vấn viên cho khách hàng nên nhớ rằng : nếu bạn ko đặt SL trong mỗi lệnh trade thì bạn đã góp phần cho sự giàu có nhanh chóng của các sàn mà bạn đang giao dịch. 

nguồn ForumVietStock
Advertisements

Bầu Kiên là ai?

Nguyễn Đức Kiên (sinh 1964) còn được biết với biệt danh “bầu Kiên”, hiện là thành viên Hội đồng Sáng lập Ngân Hàng TMCP Á Châu (ACB).

Chân dung bầu Kiên
Nguyễn Đức Kiên sinh năm 1964 và lớn lên tại Gia Lâm, Hà Nội. Năm 1980, ông thi đậu vào Đại học Kỹ thuật Quân sự (nay là Học viện Kỹ thuật Quân sự), khóa 15. Sau một năm học tại Học viện, đạt kết quả xuất sắc, ông được chọn đi du học tại Hungary.
Từ năm 1981-1985 học tại Trường kỹ thuật quân sự Zalka Maté , ngành thông tin liên lạc quân sự. Từ năm 1985-1993 là cán bộ Tổng công ty Dệt May VN
Năm 1994, cùng các ông Trần Mộng Hùng, Phạm Trung Cang, Trịnh Kim Quang xây dựng Ngân hàng Thương mại Cổ phần Á Châu (ACB), sau đó là Phó chủ tịch Hội Đồng Quản Trị trước khi chuyển thành Phó Chủ tịch Hội đồng sáng lập ACB.

Tài chính

Đến trước khi thôi làm thành viên HĐQT của ACB, vợ chồng Nguyễn Đức Kiên và ba em của ông nắm giữ 9,71% cổ phần của ACB.
Trong đó, ông Kiên nắm giữ 3,75% và bà Đặng Ngọc Lan – vợ ông Kiên – nắm giữ 4,11%.
Ngoài ra, ông Kiên còn có cổ phần trong các ngân hàng lớn khác như Eximbank, Kiên Long, Vietbank, Đại Á, Techcombank
Bên cạnh lĩnh vực ngân hàng và bóng đá, bầu Kiên còn đầu tư vào rất nhiều lĩnh vực khác như du lịch, may mặc…
Ông đã từng là Chủ tịch của Liên doanh dầu nhờn Caltex và Phó Chủ tịch của Liên doanh KFC Việt Nam.
Trong lĩnh vực du lịch, Nguyễn Đức Kiên Kiên có “ghế” trong hội đồng quản trị của CTCP Dịch vụ Du lịch Chợ Lớn (cùng với ông Phạm Trung Cang) và CTCP Du lịch Thiên Minh. Công ty Thiên Minh đầu năm nay được biết đến nhiều với thương vụ chi 45 triệu USD mua lại chuỗi khách sạn Victoria.
Theo báo cáo thường niên năm 2010 của Ngân hàng ACB thì hiện nay ông Kiên là Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc CTCP Tập đoàn tài chính Á Châu.
Công ty này thành lập năm 2009, có trụ sở chính tại số 57B Phan Chu Trinh, phường Phan Chu Trinh – Hoàn Kiếm – Hà Nội.

Bóng đá

Giai đoạn cuối năm 2011, ông Nguyễn Đức Kiên có hàng loạt những phát biểu, hành động gây cách mạng cho bóng đá Việt Nam.
Ông Kiên là người khởi xướng sự thành lập của Công ty Cổ phần bóng đá chuyên nghiệp Việt Nam.
Ông Kiên cũng được biết đến trong cuộc tranh chấp bản quyền truyền hình với Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) và Công ty Cổ phần viễn thông và truyền thông An Viên (AVG). Ông Kiên đã tự ý cho các đài truyền hình vào sân tác nghiệp tự do. Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch thanh tra bản hợp đồng giữa VFF và AVG. Ngày 16/2, thanh tra Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch công bố kết luận bản hợp đồng này hợp pháp, dẫn tới thất bại của VPF và ông Kiên.
Tuy vậy, ngày 20 tháng 4 năm 2012, ông tuyên bố VPF đã có được bản quyền truyền hình từ tay AVG.

Danh tiếng

Tuy chỉ là nhân vật số 2 tại ACB, sau ông Trần Mộng Hùng, nhưng danh tiếng của ông Kiên còn nổi hơn hầu hết các thành viên khác của ACB vì các thành tích liên quan đến bóng đá VN. ông là người có nhiều cống hiến cho bóng đá Việt Nam, là cổ đông chính của Eximbank, đơn vị tài trợ cho V-league ở giải đấu 2010-2011.
Ông là chủ tịch câu lạc bộ bóng đá Hà Nội ACB.
Mới đây nhất là bài phát biểu về cách tổ chức của Liên Đoàn Bóng Đá Việt Nam, Ông nêu ra ý kiến thành lập giải bóng đá mang tên Super Liga với các câu lạc bộ hàng đầu Việt Nam Ông cũng là người đi đầu trong việc cải tổ lại ban tổ chức và bộ máy lãnh đạo bóng đá VN, cụ thể là ở V-League với những tiêu cưc ở vị trí trọng tài. Bài phát biểu táo bạo của ông tại hội nghị tổng kết mùa giải đã đi vào lịch sử của bóng đá VN khi chưa có ông ‘bầu’ nào dám lên tiếng phản bác lại VFF. Bài phát biểu của ông đã nhận được sự đồng tình từ các lãnh đạo, chủ tịch các đội bóng tại V-League và đông đảo người hâm mộ bóng đá VN.
wikipedia

Toàn cảnh Thị trường Chứng khoán 2010

Thị trường chứng khoán vừa trải qua một năm giao dịch biến đầy biến động và để lại nhiều cảm xúc trái ngược cho nhà đầu tư, từ cao trào thất vọng cho đến cảm xúc thăng hoa.

Thị trường bất thường

Nữa đầu năm 2010, thị trường chứng khoán biến động trong biên độ hẹp 480 – 550 điểm với thanh khoản ở mức trung bình. Nguyên nhân thị trường đi ngang trong suốt 6 tháng đầu năm được nhận định là bởi tâm lý thận trọng của giới đầu tư cùng sự khan hiếm của dòng tiền. Trong giai đoạn này, Chính phủ áp dụng những biện pháp nhằm hướng dòng vốn vào lĩnh vực sản xuất và hạn chế cấp vốn cho các kênh như chứng khoán, bất động sản. Đồng thời, lượng cổ phiếu niêm yết, cổ phiếu thưởng tăng lên nhanh chóng làm cho dòng tiền trên thị trường càng trở nên khan hiếm. 

Trong khoảng thời gian từ tháng 7 đến tháng 8, thị trường chứng khoán bước vào giai đoạn lao dốc khi hai chỉ số chứng khoán đều chạm mốc thấp nhất trong vòng một năm. Trong vòng 2 tháng, Vn – Index mất hơn 16%.

Từ cuối tháng 8, những bất ổn của nền kinh tế dần bộc lộ và đỉnh điểm là đầu tháng 11, Chính sách tiền tệ đột ngột thay đổi – thể hiện rõ quyết tâm kiềm chế lạm phát, kéo theo một cuộc đua  lãi suất gữa các ngân hàng. Với thị trường chứng khoán, điểm ngạc nhiên là sau một tuần rơi mạnh bởi biến động khó lường của tỷ giá cùng giá vàng trong và ngoài nước, thị trường đã quay đầu hồi phục vào cuối tháng 11, đầu tháng 12. Đây có thể coi là thành công của chứng khoán Việt Nam bởi đa phần các thị trường lớn trên thế giới đều mất điểm trong thời gian này.

“Đội lái” tung hoành

Năm 2010 được xem là năm của các “đội lái”. Nếu như trước đây, các “đội lái” hoạt động tác chiến riêng lẻ nay nhiều “đội lái” đã phối hợp lại với nhau để cùng để đẩy giá một mã cổ phiếu. Những điển hình cho thành công của các “đội lái” trong năm 2010 vừa qua có thề kể đến như AMV, AAA, HTV, MKV, DHT, VHG… Trước đây, những mã này rất ít được nhà đầu tư biết đến nhưng sau khi có “bàn tay” của các “đội lái” thì những mã này tăng chóng mặt chỉ trong thời gian ngắn với thanh khoản tăng ầm ầm. Thế nhưng, sau khi bị “đội lái” nhả, phần lớn những mã này lại quay về với những gì vốn có, thậm chí giá cổ phiếu còn thấp hơn giai đoạn trước khi được “đội lái” tung hứng.

Hậu quả của những phi vụ tác chiến của các “đội lái” thường là những nhà đầu tư nhỏ “đu gió”. Tuy nhiên, với trình độ ngày càng được nâng cấp thì nạn nhân của các “đội lái” trong năm vừa qua còn có cả các công ty chứng khoán, những lão làng trên thị trường hiện nay mà điển hình là vụ đánh lên AAA. Lợi nhuận quá lớn từ việc thao túng cổ phiều cũng khiến cho lãnh đạo của không ít doanh nghiệp lơ làng việc kinh doanh cốt lõi để trở thành “đội lái” như trường hợp bộ sậu của DVD làm giá DHT. 

Khối ngoại mạnh tay

Hơn 10 năm qua, kể từ khi thị trường chứng khoán Việt Nam đi vào hoạt động thì 2010 là năm khối ngoại mua vào với số lượng cổ phiếu và chứng chỉ quỹ lớn nhất. Thống kê cho thấy, trong năm 2010, khối ngoại đã mua vào khoảng 840 triệu cổ phiếu và chứng chỉ quỹ. Như vậy, tổng giá trị mua ròng trên cả hai sàn từ đầu năm đã lên đến 16.000 tỷ đồng, gấp 5 lần so với năm 2009 và chỉ đứng sau mức kỷ lục 24.000 tỷ đồng của năm 2007.

Thực tế, tổng giá trị mua vào của khối ngoại trong thị trường chứng khoán 2010 chỉ đạt 66% so với năm 2007 nhưng khối lượng cổ phiếu mua vào đạt trên 200%. Ngoài ra, giá mua trung bình tính theo giá cổ phiếu năm 2010 là 44.000 đồng mỗi cổ phiếu so với 48.000 đồng năm 2009 và 140.000 đồng năm 2007. Như vậy, giá trị cổ phiếu của khối ngoại mua vào năm 2010 thấp hơn nhiều so với những năm trước đây. Chính mức giá hấp dẫn này là động lực giúp cho khối ngoại tăng cường mua ròng trong năm 2010.

Cổ phiếu ngân hàng mất “ngôi”

Nếu như trước đây, cổ phiếu ngân hàng được xem là cổ phiếu vua nhờ vốn hóa lớn và khả năng dẫn dắt thị trường. Tuy nhiên, trong cả năm vừa qua, nhóm cổ phiếu này đã không cỏn là chính mình khi liên tục mất giá, thậm chí trong những phiên tăng nóng của thị trường thì nhóm cổ phiếu này cũng chỉ đi ngang. Nhóm cổ phiếu này chỉ có một đợt phục hồi ngắn trong tháng cuối năm sau thông tin các ngân hàng được gia hạn thời gian tăng vốn lên tối thiểu 3.000 tỷ đồng vào cuối năm 2011, thay vì năm 2010 như trước đây.

Nguyên nhân khiến nhóm cổ phiếu ngân hàng mất đi tính hấp dẫn, ngoài quy định bắt buộc tăng vốn lên 3.000 tỷ đồng (đã được giải tõa) còn bởi lý do lợi nhuận. Lợi nhuận từ hoạt động tín dụng giảm so với cùng kỳ năm 2009 khiến cho kết quả kinh doanh của các ngân hàng trong quý III đạt được cho là không cao (tính đến cuối quý III,  tăng trưởng tín dụng của toàn hệ thống chỉ đạt khoảng 19,5%). Đặc biệt, sau 9 tháng hoạt động, nhiều ngân hàng mới chỉ thực hiện được hơn 2/3 chỉ tiêu lợi nhuận cả năm và nhiều ngân hàng phải điều chỉnh chỉ tiêu lợi nhuận.

Nở rộ hoạt động sát nhập

Hoạt động mua bán sáp nhập (M&A) trên thị trường chứng khoán đã nở rộ cả về số lượng lẫn hình thức trong năm 2010. Các vụ sát nhập doanh nghiệp điển hình là KMR với KMF, HT1 với HT2, KDC với NKD. Các vụ chào mua công khai có VHG mua AGF, Thành Thành Công chào mua cổ phiếu NHS, Prudential chào mua chứng chỉ quỹ PRUBF1, Thành Thành Công cùng một số công ty khác mua lại toàn bộ phần vốn của Tập đoàn Bourbon tại SBT, Bình Thiên An cùng các bên có liên quan thâu tóm đối với DCC…

Trong bản báo cáo về tình hình M&A tại thị trường Việt Nam, Avalue Việt Nam (tổ chức chuyên về các lĩnh vực tư vấn kinh doanh, định giá, mua bán sáp nhập và quan hệ nhà đầu tư tại Việt Nam) cho rằng sự trỗi dậy của khu vực kinh tế tư nhân, sự đổi mới khu vực doanh nghiệp nhà nước, đóng góp của các nhà đầu tư nước ngoài cũng như một thị trường 86 triệu dân là những động lực phát triển của Việt Nam. Các yếu tố kế trên cũng là các yếu tố thúc đẩy các hoạt động đầu tư kinh doanh, trong đó có hoạt động M&A.

nguồn Infonet

Định nghĩa cổ phiếu

Cổ phiếu


Định nghĩa cổ phiếu:


CTCP chia số vốn điều lệ của mình thành những phần nhỏ bằng nhau gọi là cổ phần. Giấy chứng nhận quyền sở hữu cổ phần gọi là cổ phiếu.

Vậy cổ phiếu là chứng từ chứng nhận quyền sở hữu và các lợi ích hợp pháp khác đối với tài sản hoặc số vốn của mình góp vào công ty.
Khi một người nắm giữ cổ phiếu sẽ trở thành cổ đông của công ty đó.
nguồn VietStock Pedia

Người hùng chứng khoán Nhật sụp đổ

Từ một sinh viên Đại học Tokyo, Takafumi Horie gây dựng nên cơ nghiệp trị giá hơn 8 tỷ USD trên thị trường chứng khoán, nhưng kết cục lại phải đứng trước vành móng ngựa.
Takafumi Horie

Người Nhật từng gọi anh ta là Horiemon vì ví những bước tiến trên thương trường của anh ta như những phép thần của chú mèo máy Doremon.

Horie bước ra khỏi xe với sơmi trắng và áo khoác đen. Ai cũng đeo cà vạt còn Horie thì không. Vẫn ra vẻ ngang tàng và vẫn là tâm điểm chú ý của cả nước Nhật, nhưng hôm nay Horie bị phán tội.

Cú sốc Livedoor

Thời Livedoor chưa lâm vào khủng hoảng và Horie chưa đi tù, mọi người gọi Takafumi Horie (Chủ tịch và cũng là người sáng lập tập đoàn dịch vụ Internet Livedoor) là Horiemon vì anh ta đã biến công ty thiết kế – tư vấn web Livin’ on the Edge nhỏ bé thành tập đoàn đầu tư mạo hiểm công nghệ Livedoor khổng lồ.

Kể từ lúc bước vào thương trường, Horie luôn làm mọi người ngạc nhiên với những quyết định đầu tư của mình. Là sinh viên văn khoa Đại học Tokyo, Horie đã bỏ học giữa chừng để khéo léo gây dựng một công ty thiết kế web.

Với 50.000 USD ban đầu, công ty này biến thành tập đoàn Livedoor trị giá hơn 8,5 tỷ USD với hơn 40 công ty con và có sự hậu thuẫn của ba quỹ đầu tư lớn nước ngoài là Fidelity Investments, American Funds và JP Morgan.

Sự kiện “rơi xuống vực thẳm” của Livedoor cũng hết sức bất ngờ. Ngày 16/1/2006, trụ sở tập đoàn phải tiếp những vị khách bất ngờ. Họ là các công tố viên, nhân viên điều tra của Ủy ban chứng khoán đến khám xét Livedoor vì nghi ngờ tập đoàn này vi phạm luật chứng khoán.

Hôm sau, sự ngạc nhiên của Horie chuyển thành cú sốc khi thị trường chứng khoán Tokyo phải đóng cửa sớm hơn 20 phút so với thường lệ vì máy tính không xử lý nổi số lệnh bán, khả năng xử lý 4,5 triệu giao dịch/ngày của hệ thống máy tính tại thị trường chứng khoán lớn thứ hai thế giới không đáp ứng nổi số lệnh bán của 220.000 nhà đầu tư cá nhân tại Livedoor.

Rất nhiều nhà đầu tư đã bị thiệt hại vì giá cổ phiếu Livedoor rớt từ 6 USD xuống còn 0,8 USD. Giá trị thị trường của tập đoàn này lập tức rớt từ 8,5 tỷ USD xuống 6 tỷ. Một tuần sau, con số đó chỉ còn hơn 3 tỷ USD.

Cũng có lúc giá cổ phiếu Livedoor phục hồi, chẳng hạn như khi Livedoor thay ban quản trị mới, nhưng đến tháng 4/2006, Livedoor buộc phải rút khỏi thị trường chứng khoán Tokyo.

Lỗi tại ai?

Một tuần sau ngày Livedoor bị khám xét, Chủ tịch Horie, Giám đốc tài chính Ryoji Miyauchi, Giám đốc điều hành Fumito Kumagai… bị bắt giữ và khởi tố vì tội gian lận sổ sách, phóng đại doanh thu, lợi nhuận trong báo cáo tài chính nhằm thu hút đầu tư và thao túng thị trường chứng khoán. Horie bị buộc tội chủ mưu.

Cụ thể, bảng cáo trạng nói Livedoor đã cộng thêm 5,34 tỷ Yên vào phần doanh thu trong báo cáo tài chính năm 2004 để che giấu khoản lỗ trước thuế 310 triệu Yên và giả tạo khoản lợi nhuận trước thuế hơn 5 tỷ Yên. Số doanh thu này gồm 3,76 tỷ Yên từ bán cổ phiếu và 1,58 tỷ Yên khai khống. Các công tố viên còn phát hiện Livedoor đã thao túng giá cổ phiếu bằng cách liên tục mua lại những công ty khác dưới hình thức trao đổi cổ phiếu.

Chẳng hạn, năm 2003-2004, Livedoor mua sáu công ty, trong đó ba công ty được Livedoor trực tiếp trao đổi một số cổ phiếu của mình lấy một lượng lớn hơn cổ phiếu của công ty kia. Sau đó, Livedoor chia nhỏ số cổ phiếu này rồi nhờ các quĩ đầu tư giữ cho đến khi giá thị trường lên cao mới bán để thu lợi.

Tại tòa, Giám đốc Tài chính Miyauchi thừa nhận bản cáo trạng là đúng và khai đã làm những chuyện đó là do áp lực của Horie: “Horie buộc chúng tôi phải tăng lợi nhuận bằng mọi cách”, liên tục mua lại nhiều công ty nhằm thuyết phục các nhà đầu tư rằng khả năng quản trị của họ “siêu” đến mức có thể điều hành hiệu quả nhiều công ty một lúc.

Ông ta cũng thừa nhận đã “thêm hoa lá” cho hai bản báo cáo tài chính để các nhà đầu tư thấy Livedoor thành công và tiếp tục mua cổ phiếu.

Những bước quá đà

Năm 2005 – thời điểm Livedoor cực thịnh, cổ phiếu tập đoàn này chiếm đến 45% số giao dịch trên thị trường chứng khoán Tokyo và có giá bằng một tờ vé số tại Nhật (7 USD). Tuy nhiên, ngoài những con số đó, vẫn có dấu hiệu cho thấy Livedoor có vấn đề, nhưng nhiều nhà đầu tư đã bỏ qua.

Trong ba năm kể từ khi chính thức thành lập năm 1997, ban quản trị của Livin’ on the Edge đã dẫn dắt công ty tiền thân của Livedoor này thành một doanh nghiệp tiềm năng trên thị trường chứng khoán Tokyo.

Bằng chứng là việc Livedoor thỏa mãn nhiều điều kiện khắt khe – như hoạt động hiệu quả ít nhất một năm và sẵn sàng thả nổi ít nhất 1 tỷ Yên cổ phiếu (8,5 triệu USD) trong lần đầu giao dịch – để được niêm yết.

Nhưng khi đã lên sàn, Livedoor lại dồn toàn lực vào chứng khoán, ít nhất đó cũng là hoạt động chính của Livedoor mà các nhà đầu tư biết vì báo chí liên tục đưa tin về các vụ mua bán công ty của Livedoor. Livedoor đã mở rộng ra quá nhiều ngành từ địa ốc, chứng khoán đến giải trí, truyền thông trong khi lĩnh vực chuyên môn của họ chỉ là công nghệ thông tin.

Nếu theo dõi tốc độ phát triển của Livedoor, người ta sẽ thấy một điểm bất thường. Từ lúc bắt đầu phát hành cổ phiếu vào năm 2000 đến trước năm 2004, Livedoor sáp nhập hằng năm trung bình bốn, năm công ty; nhưng chỉ trong năm 2004, Livedoor mua lại hơn 20 công ty.

Người ta bắt đầu chú ý đến Livedoor vào tháng 3/2004 khi tập đoàn này đề nghị mua lại Kintetsu Buffaloes để cứu đội bóng chày này khỏi phải sáp nhập với một đội khác. Khi Kintetsu đang lỗ mỗi năm khoảng 36 triệu USD, Livedoor xuất hiện với đề nghị tiếp quản. Vụ việc không thành nhưng Horie đã trở thành người hùng của rất nhiều người hâm mộ môn thể thao vua này ở Nhật.

Một điểm đáng chú ý nữa là tham vọng điên cuồng của Livedoor. Trong vị trí chủ tịch tập đoàn, Horie đã lợi dụng lỗ hổng luật pháp để làm ăn. Chẳng hạn, Livedoor dùng quyền cổ đông chủ chốt ở một công ty để điều khiển một công ty khác.

Một ngày tháng 3/2005, Livedoor ngấm ngầm thông qua các quỹ đầu tư mua gần 1/3 số cổ phiếu của Nippon Broadcasting System và trở thành cổ đông kiểm soát tập đoàn truyền thông này. Một tháng sau, Livedoor đề nghị đài truyền hình Fuji TV (nơi Nippon Broadcasting System là cổ đông lớn nhất với 22,5% cổ phần) trở thành công ty con của Livedoor, để Livedoor có thể mở rộng sang ngành công nghiệp truyền hình và giải trí.

Sau vụ này, các nhà lập pháp Nhật đã phải chỉnh sửa luật để việc “giật dây” kiểu này khó xảy ra trong tương lai.

Horie đã đi một bước quá đà khi anh ta biết chắc chắn bản chất của việc mua bán cổ phiếu là không rõ ràng nên nhiều rủi ro. Các nhà đầu tư cũng đã quá đà khi hoàn toàn tin tưởng vào Livedoor mà không nhìn kỹ trước khi quyết định đầu tư vào Livedoor.

 nguồn Tuổi trẻ

Tâm lý nhà đầu tư – Một số bài học vỡ lòng

Investor Psychology

Bài học 1: Hiệu ứng chi phí chìm (sunk cost)
Chi phí phát sinh từ kết quả hành động của con người sẽ ảnh hưởng tới những quyết định sau này.
Ví dụ, máy xách tay của bạn bị hỏng, đưa ra cửa hàng sửa thì phải thay màn hình tinh thể lỏng mất 500 USD. Sau đó một thời gian thì lại đến lượt CPU, ổ cứng bị hỏng. Mang ra cửa hàng sửa thì người ta nói phải mất 1000 USD. Khi đó, bạn xử lý như thế nào? Vừa mới chi 500 USD để thay màn hình, bây giờ lại chi thêm 1000 USD. Thêm ít tiền nữa là mua được cái máy mới ngon lành hơn rồi. Đương nhiên, bạn sẽ nghĩ tới phương án mua máy mới. Nhưng nếu làm như vậy 500 USD vừa mới bỏ ra thành con số 0 à? Cuối cùng, bạn quyết định bỏ thêm 1000 USD để sửa máy.
Mấu chốt ở đây là nếu ko có 500 USD đã phải chi trước đó thì có lẽ bạn sẽ chọn phương án mua máy mới. Bởi đó là một quyết định hợp lý nhất.
Đây cũng là một trạng thái tâm lý của nhà đầu tư cổ phiếu. Mặc dù đã thua lỗ triền miên trong việc đầu tư một cổ phiếu nhưng bạn ko muốn thay đổi vì nếu làm như vậy, bạn sẽ nghĩ rằng bao công sức, thời gian, chi phí mà mình đã bỏ ra thành công cốc.
Nói rộng hơn, việc kinh doanh cũng như vậy. Nhiều doanh nghiệp bị sa lầy vào một dự án thua lỗ vì bị chịu ảnh hưởng của hiệu ứng chi phí chìm.
Bài học 2: Tại sao giá trị danh mục của bạn ngày càng giảm?
Thông thường, nhà đầu tư có tâm lý là: dễ dàng bán đi những cổ phiếu đã đạt lợi nhuận, nhưng rất khó bán đi những cổ phiếu đang bị lỗ bởi vì làm như vậy đồng nghĩa với việc thừa nhận mình sai lầm. Kết quả là đến lúc để ý lại thì thấy trong danh mục của mình còn toàn những cổ phiếu đang bị lỗ.
Thực ra, những cổ phiếu đang tăng giá (có lợi nhuận) là những cổ phiếu mà mình đã nhận định đúng về trend thì không cần thiết phải bán vội. Ngược lại, chính những cổ phiếu đang bị lỗ (do mình nhận định sai trend) thì mới phải xử lý gấp. 
Bài học 3: Lý thuyết kỳ vọng (Prospect theory)
Tại sao con người thường chấp nhận rủi ro (risk-taker) khi bị tổn thất?
Câu hỏi 1
1.     Chắc chắn nhận được 800 USD.
2.     85% là nhận được 1600 USD, 15% là không nhận được gì.
Câu hỏi 2
3.     Chắc chắn mất 800 USD.
4.     85% là mất 1600 USD, 15% là không mất gì.
Trong 2 câu hỏi trên, bạn chọn trường hợp nào?
Về mặt toán học thì chọn trường hợp 2 và 3 là chính xác. Tuy nhiên, khi điều tra thực tế thì hầu hết mọi người lại chọn 1 và 4.
Lý thuyết kỳ vọng cho rằng: khi có lợi thì ta nên dự liệu cao hơn những khả năng có xác suất thấp, còn khi tổn thất thì ta nên dự liệu thấp hơn những khả năng có xác suất cao.
Bản chất thì con người rất ghét bị thua, bị thất bại. Nhưng nếu không chịu chấp nhận một thất bại nhỏ thì sẽ phải gánh một thất bại lớn hơn. Bởi vì ghét thất bại là một đức tính tốt trong học tập và thể thao nhưng lại rất nguy hiểm trong đầu tư.
Tóm lại, hiện thực hóa khoản lỗ cũng là một việc cần làm như hiện thực hóa lợi nhuận vậy.
Giảm độ cảm nhận
Nói một cách đơn giản, cùng một sự việc nhưng cùng với thời gian thì cách cảm nhận sẽ thay đổi.
Nhìn vào biểu đồ dưới đây thì sẽ nhận thấy nếu lợi nhuận tương đối càng xa điểm tham chiếu thì độ chênh lệch của hàm giá trị càng nhỏ. Tức là khi lợi nhuận(tổn thất) tương đối càng xa điểm tham chiếu thì con người càng trở nên lỳ.
Có thể thấy được sự giảm độ cảm nhận của con người trong cuộc sống hàng ngày. Ví dụ trong cuộc hẹn đầu tiên với một cô gái mà bạn thích thì bạn rất run. Nhưng nếu đi chơi nhiều lần với cô bạn đó thì cảm giác ban đầu của bạn sẽ mất dần.
Trong đầu tư chứng khoán thì “giảm độ cảm nhận” cũng là một vấn đề hết sức quan trọng. Ví dụ bạn mua cổ phiếu A với giá 100.000VND/cổ phiếu nhưng sau đó cổ phiếu giảm xuống 90.000VND thì bạn cảm thấy rất lo lắng. Nhưng nếu bạn vẫn giữ cổ phiếu đó và sau đó giá cổ phiếu tiếp tục giảm từ 50.000VND xuống còn 40.000VND thì lúc này bạn hầu như không còn lo lắng gì nữa(mặc dù cùng mức giảm 10.000VND). Đây là một hiện tượng tâm lý hết sức đáng sợ mà nhà đầu tư cần hiểu để khắc phục. 

Đúng là ” giảm độ cảm nhận” ví dụ :
1 người đầu tư 1000usd vào Chứng khoán anh ta gặp phải cơn lũ giá vừa qua mất :
100 usd — k vấn đề, ăn thua gì
200usd— chưa vấn đề, tôi vẫn sống tốt
300usd — mất thêm 100 thì có nhằm nhò gì, tôi còn sống mà
4000usd– khả năng thị trường lên tôi sẽ gỡ lại
500usd– thị trường xuống thấp rồi cơ hội lên là rất lớn, bán đi mới là thiệt hại thật
700usd — thị trường đang lên mua k mua được, tôi đang trên con đường gỡ hòa và sẽ có lãi thôi 
Vâng thưa các bác nếu tính ra con số khi đầu tư 1000USD nay chỉ còn 300USD thì nhà đầu tư này sẽ phải gỡ lại 700usd tương đương với 233% so với vốn còn lại và tuơng đương với VNI phải lên thêm 233%. như vậy VNI phải lên tới 1665 điểm ( giả định số tiền còn lại 400usd ở 500 điểm) thì  nhà đầu tư này mới hòa được và đây cũng là những lỗi mà nhiều nhà đầu tư mắc phải.
xin cảm ơn bác bonjovi đã post những bài rất giá trị. Mong bác tiếp tục sưu tầm để trang của bác trở thành kho kiến thức cho nhà đầu tư

Bài học 4: Tâm lý thích hợp hóa vị trí (position) của mình
Nếu ở trạng thái ôm tiền và chờ đợi cơ hội thì nhiều nhà đầu tư tỏ ra lạnh lùng và lý trí. Tuy nhiên nếu họ mua vào cổ phiếu (thay đổi position) thì tình hình sẽ thay đổi. Họ sẽ có xu hướng không thích nghe những thông tin, phân tích không có lợi với cổ phiếu mà mình đang nắm giữ và cố gắng tìm kiếm những thông tin lọt tai. Hiện tượng tâm lý này gọi là sự thiên vị (bias). Cũng có trường hợp sự thiên vị này xảy ra một cách vô thức.
Trong cuộc sống đời thường, khi muốn tâm sự với một ai đó về những khó khăn của mình, thì không kể có ý thức hay vô thức, nhiều khi chúng ta có xu hướng tìm những người có thể nói những điều lọt tai mình. 
Trong đầu tư chứng khoán, việc tránh thừa nhận những quyết định sai lầm của bản thân là một biểu hiện của hiện tượng tâm lý thiên vị. Nếu cứ tiếp tục duy trì tâm lý này thì việc bạn chịu thất bại trong đầu tư là khó tránh khỏi.
Bài học 5: Tâm lý phiến diện
Con người khi đánh giá một sự việc gì thì thường không đánh giá một cách tổng hợp dựa vào toàn bộ thông tin liên quan mà chỉ chú trọng vào một vài yếu tố lộ ra bên ngoài. Ví dụ khi ta gặp một người lần đầu tiên và có ấn tượng không mấy tốt về người đó thì chỉ duy nhất ấn tượng này đọng lại trong đầu. Sau đó, ấn tượng này ngày một lớn và cho dù con người đó có nhiều điểm tốt khác thì đánh giá của ta về con người đó cũng không thay đổi.
Trong đầu tư chứng khoán, câu chuyện cũng tương tự như vậy. Nếu có một mã cổ phiếu nào đó bạn muốn mua thì thông thường bạn sẽ phân tích cổ phiếu đó, liệt kê những điểm mạnh, điểm yếu, tin tốt và tin xấu. Tuy nhiên, do ngay từ ban đầu bạn đã có ý “muốn mua cổ phiếu này” cho nên càng phân tích, càng suy nghĩ thì chỉ có những điểm mạnh, tin tốt đọng lại trong đầu còn những điểm xấu khác thì bị xóa dần đi. Kết cục sẽ đưa bạn tới những hành động thiếu chính xác.   
Bài học 6: Cách dùng từ của báo chí và tâm lý nhà đầu tư
Câu chữ cùng có những điểm đáng sợ của nó. Cùng một mục đích là truyền tải một sự thật khách quan nhưng cách dùng từ ngữ khác nhau sẽ ảnh hưởng khác nhau tới tâm lý nhà đầu tư. Ví dụ, cùng một bài báo về kết quả kinh doanh của công ty A nhưng có 3 cách dùng từ trong tiêu đề. Cách viết nào cũng đúng sự thực nhưng lại gây ra những hiệu quả tâm lý khác nhau
Cách viết 1
Công ty A: kết quả kinh doanh khả quan, lợi nhuận kỳ này tăng 20%, lợi nhuận cao nhất từ trước tới nay.
Cách viết 2
Công ty A: lợi nhuận kỳ này cao nhất từ trước tới nay nhưng tỷ lệ tăng trưởng giảm.
Cách viết 3
Công ty A: tỷ lệ tăng trưởng lợi nhuận giảm, còn nhiều yếu tố chưa rõ ràng trong quý tới
Với cách viết 1, những từ ngữ ấn tượng như “khả quan”, “tăng 20”, “cao nhất” tạo tâm lý hưng phấn cho nhiều nhà đầu tư muốn mua cổ phiếu này.
Với cách viết 2, mặc dù đã sử dụng từ “cao nhất” nhưng sau đó lại là từ “giảm”. Nhà đầu tư sẽ có tâm lý tạm thời ko mua bán hoặc xem xét bán bớt đi một ít.
Với cách viết 3, những từ ngữ thiếu lạc quan như “giảm”, “chưa rõ ràng” sẽ tác động xấu tới tâm lý nhà đầu tư. Mọi người sẽ nghĩ đến chuyện bán đi chứ không mua vào.
Lại một ví dụ khác với 3 cách dùng từ khác nhau về một vấn đề.
Cách viết 1
Công ty B: lỗ, 3 kỳ liên tiếp lợi nhuận âm.
Đọc tiêu đề này chắc không có nhà đầu tư nào nghĩ đến chuyện mua cổ phiếu B
Cách viết 2
Công ty B: tiếp tục lỗ nhưng tỷ lệ có chiều hướng giảm
Đọc tiêu đề này thì ấn tượng vẫn là xấu nhưng sẽ có người đưa cổ phiếu này vào tầm ngắm để nghiên cứu.
Cách viết 3
Công ty B: tỷ lệ lỗ giảm xuống, kỳ sau có khả năng có lãi
Tiêu đề này hoàn toàn không gây ra ấn tượng xấu, ngược lại sẽ có nhiều người xem xét mua cổ phiếu B.
Bài học : nên xem xét kỹ nội dung hơn là chỉ nhìn tiêu đề.
Bài học 7: Lý thuyết vị ân nhân
1.    Cổ phiếu có PE bằng 10
2.    Cổ phiếu có PE bằng 50
Trong 2 cổ phiếu trên theo bạn cổ phiếu nào có hiệu quả đầu tư tốt hơn? Nếu câu trả lời của bạn là cổ phiếu 1 thì bạn đã nhầm. Thông thường, đầu tư cổ phiếu là việc mua vào một cổ phiếu mà mình cho rằng giá đã rẻ rồi đợi giá tăng để bán ra. Tuy nhiên, nếu bạn mua một cổ phiếu mà giá đã cao mà lại có người chấp nhận mua vào cổ phiếu đó với mức giá cao hơn thì bạn đã thành công rồi. Cho dù bạn mua cổ phiếu có PE bằng 10 mà không có người nào chấp nhận mua lại cho bạn với giá cao hơn thì về lý thuyết là đúng nhưng thực tế thì bạn đã thất bại.
Đầu tư thì không ai mong muốn thua lỗ mà bất kỳ ai cũng đều kỳ vọng lợi nhuận. Vì vậy một cổ phiếu giá cao mà vẫn tăng giá(mang lại lợi nhuận) lại là một cổ phiếu tốt hơn so với một cổ phiếu rẻ mà không tăng giá. Tóm lại, nếu có một vị ân nhân nào đó chấp nhận mua lại cổ phiếu của bạn với giá cao hơn là OK. Việc đầu tư dựa trên cơ sở kỳ vọng có người mua lại cổ phiếu của mình với giá cao hơn gọi là “lý thuyết vị ân nhân”.
Tuy nhiên, lý thuyết này đã gây ra không ít bong bóng trên thị trường. Bởi vì ai cũng nghĩ rằng mình không phải là vị ân nhân cuối cùng. Trong lịch sử đã chứng kiến những vụ bong bóng như bong bóng hoa tulip ở Hà lan, bong bóng bất động sản ở Nhật, bong bóng IT ở Mỹ,…và tất cả những bong bóng này đều là kết quả của “lý thuyết vị ân nhân”.
 

bonjovi

  Cộng đồng VietStock

FA KK – Bài 1: Gã chăn bò và chiếc váy của cô thôn nữ


Chiều Thứ Bảy, sau một chầu quắc cần câu, Kền Uê và Kền Thoại lẻn ra khỏi Tự, đi đua ngựa trên bãi đất trống cạnh làng.  Mặc dù chăm chỉ luyện tập suốt cả tháng nay, nhưng không hiểu sao Kền Thoại vẫn thua sát nút 2-1. Sau một hồi quần thảo trên lưng ngựa, 2 tên KK quyết định xuống suối tắm rửa. Dòng nước mát lạnh mơn man cũng không đủ làm dịu đi thắc mắc nóng hổi của Kền Thoại. Xoay trở một lúc trên tảng đá đầy rêu khiến cho nó vẹt hẳn một mảng, gã cất tiếng:
– Sufu, em vẫn chưa hiểu được tại sao cả tháng nay em luyện tập chăm chỉ, ngựa cũng rất chiến, mà lại thua vậy cà?
– A di phò phò, ngựa hay nằm dưới tay người cưỡi, Thoại thua là đúng thôi
– Em chả phục tí nào, sufu cả tháng nay toàn chơi game và nhậu nhẹt, người ốm tong teo, ôm cua suýt ngã thì làm sao hay hơn em được

– Hí hí, hay là ở chỗ … Đến nay đột nhiên Kền Uê im bắt, mắt nhìn xa mơ màng. Sưởi nắng 30s đến nóng người mà không nghe Uê nói tiếp, Thoại ta mới đảo mắt nhìn theo và phát hiện ra: mấy cô thôn nữ vừa mới ra suối tắm ở vũng xa xa đầu ghềnh.
Khá khen thay cho đôi mắt KK, dù xa nhưng hóa gần, gã ta thấy đủ một bồng lai tiên cảnh, người thì đã xuống nước chìa vai trắng, người thì còn đang lả lướt với chiếc váy hồng, người thì … váy ơi ở lại người đi nhé. Gã như mụ mẫm cả người, quên cả niệm Vô tâm chánh pháp.
Mãi một lúc sau:
– E hèm – Uê cất tiếng cắt đứt dòng suy tưởng – chắc phải đổi tên Thoại từ Thổ Lổ Phồn sang Thổ Lồ Phồng à nha
– Xin lỗi sufu, em … em … 
– Em … em cái gì, bậc chân tu quyết lòng không động, a di phò phò
– Sufu, tâm em không động, chỉ có mắt em động thôi, hí hí, vậy là chưa phạm quy được
– Mắt tớ nãy giờ đâu có động
– Mắt sufu không động, tâm sufu không động nhưng … cái khác động mất rồi ;)) 
– A di phò phò == im lặng kéo dài cho đến khi các thôn nữ xuống nước hết == Thoại à, ta muốn nhân ví dụ này đề cập đến nội công căn bản của bổn phái là FA thực chiến, cậu thấy sao?
– Thấy được quá chứ lị, theo em được biết, FA thực chiến là đỉnh cao rồi, nó không chỉ đòi hỏi kiến thức tài chính chuyên sâu mà còn là kỹ năng thực hành và kinh nghiệm nữa. Em dek học tài chính, nên nội công chưa vững;
– Cậu cứ vớ vẩn, nội công của KK chứ phải nội công của hổ báo đâu mà đòi trình cao, xác chết nằm thấp nên KK cần trình thấp thôi. Mà nè, tớ hỏi cậu: Chiếc váy trước hết có giá trị gì? (1)
 – Tất nhiên là để che thân á
– Đúng vậy, cái váy trước hết dùng để che thân, đó là giá trị tự thân của nó, cũng giống như khi cậu tiếp cận một công ty, cái đầu tiên cậu nên hỏi là khả năng làm ra lợi nhuận hiện tại của công ty đó, hay nói chính xác hơn, khả năng tạo ra tiền của nó. Một công ty không có khả năng tạo ra tiền, cho dù có thương hiệu lừng lẫy, cho dù có vị thế quan trọng, thì cũng giống như chiếc váy bị rách rồi, không tính;
– Chiếc váy bị rách thì không ok cho cô ấy, nhưng mà ok cho em đóa sufu
– À, cái này thì ta lại nói đến giá trị sử dụng (2). Lúc bình thường thì cậu không sử dụng chiếc váy được, vì chân cậu đầy lông, nhưng cô thôn nữ kia thì sử dụng được, và có lúc ngược lại như cậu nói. Lúc đó, cho dù chiếc váy có giá trị nội tại cao (che thân tốt hơn cái quần sịp của cậu), nhưng giá trị sử dụng đối với cậu = 0 hoặc âm nữa (mất công cất tủ), thì cái váy kia đối với cậu còn kém hơn chiếc quân sịp nhỏ, dù giá nó đắt hơn nhiều. Cũng giống như các công ty vậy, ngoài giá trị tự thân từ BV hay DCF, khi tính toán cậu cần phải xem xét cả giá trị sử dụng của nó như thị phần, như thương hiệu, như giấy phép,… Ở vị trí của tớ hay cậu, STB có thể chỉ được đánh giá ở dòng tiền, nhưng đối với một siêu BB, STB đem lại giá trị sử dụng khổng lồ từ kho cơ sở dữ liệu, từ mạng lưới khách hàng,…
– Nhưng mà nếu sử dụng thì váy nào cũng ok hết mà sufu, vậy sao có mấy cái váy mỏng tang, dek che thân được lại bán giá cao thế
– Cái này lại chủ yếu thuộc về lớp thứ ba  – giá trị thời trang Thoại ạ (3). Hãy ngẫm xem, lúc đang mốt váy dài thì chiếc mini juýp sẽ bị chê là cũn cỡn, cho dù trước đó cậu bỏ ra hàng triệu bạc để mua tặng người yêu. Lúc đó, chỉ vì không có giá trị thời trang mà các giá trị kia bị cho về zero hết (tất nhiên, ở đây ta có thể xét trường hợp là nó vẫn ok đối với ai đó nghèo hơn, hoặc có thị hiếu khác hơn). Có nhiều công ty vẫn tốt ở giá trị tự thân, ở giá trị sử dụng, nhưng một lúc nào đó, nó bị chìm lấp bởi làn sóng các công ty mới, các công ty đang ở ngành hot,.. khiến cho việc đầu tư vào các công ty này không hiệu quả.
– Đúng vậy sufu, đầu tư trên TTCK thứ cấp này là để kiếm xèng, không kiếm được xèng thì đầu tư làm dek gì, nó tốt đẹp thì mình cũng không băm nó ra ăn được được, tử thủ chỉ có đói;
– À, tất nhiên có nhiều bác thật sự có thể để hàng cất kho, hoặc tiền nhiều không biết làm gì thì mua cũng được, còn dân KK nghèo như tụi mình, chỉ có cái chùa rách và mấy cái quần sịp thì không. Ăn là ăn, không ăn bỏ chạy, miễn nói nhiều và không tự sướng;
– Nhưng vẫn có chỗ em chưa hiểu, nhiều lúc có mấy cái váy đen thui như cái mùng, em dek thấy cái váy đó là thời trang, lại xấu ỉn vậy tại sao có người lại trả giá cao cho nó?
 – Nó vẫn là thời trang, Thoại ạ, nhưng thời trang đó không do cậu cảm nhận, mà là do người ta, hoặc lúc đó nó thuộc về một lớp giá trị khác, giá trị của niềm tin (4). Cái này hơi trừu tượng, nhưng cậu có thể suy nghĩ vài cái rõ ràng như niềm tin về lợi nhuận: thằng lởm bỏ mị-a ngày xưa chả có vị gì, nhưng nó thuộc thời trang hàng hiếm để làm cho người ta tin rằng nó sẽ đem lại lợi nhuận vào hôm mai, hôm kia, nên người ta tranh mua nó, như niềm tin về đạo đức: mua cổ phiếu BCs là yêu nước,…. Điều này sẽ cho phép người ta mua và nắm giữ các CP vượt ra ngoài các phân tích về giá trị trên kia, cũng giống như vài cô gái cứ khăng khăng mua chiếc váy giá cao vì nó là hàng độc, không đụng hàng, vì nó duy nhất hợp với cô ấy,..
– Em thấy nhiều lúc các giá trị này nó không phân rõ sufu á
– Thì tất nhiên, nhiều lúc luồng tiền cũng là giá trị sử dụng, vì cậu có thể dùng nó đi mua thằng khác, nhiều lúc giá trị sử dụng cũng là thời trang, vì người ta đang sử dụng nhiều giá trị đó,…. Là dân FA, cậu phải có cái nhìn tổng hợp, sắp xếp mọi cái vào với nhau để giải thích theo như nó có, tức là thuận theo lẽ tự nhiên, chứ không như mấy lão chuyên gia suốt ngày xài lui xài tới một vài công cụ rồi than thị trường khó hiểu hay sự kiện bất thường. Cuộc đời là bước ngẫu nhiên, nghĩa là mọi cái đều bất thường và mọi cái là bình thường hết.
– Nếu ta phân ra nhiều lớp giá trị vậy, thì em nhìn khác, sufu nhìn khác, nghĩa là sẽ có nhiều cái nhìn khác nhau về giá trị của công ty. Cái váy em không xài, nhưng sufu có thể đem về tặng sư nương mà.
– Thì tất nhiên, người khác nhau thì nhìn nhận giá trị khác nhau. Nếu tất cả cùng nhìn nhận một giá trị, thì làm thế nào mà có bán mua. Nếu tớ nhìn STB giá 66 là giá trị thực, và 9 triệu chín vạn chín trăm nghìn người khác cũng như vậy thì STB vĩnh viễn có giá 66 mà thôi. Có người mua cái váy để sử dụng thì có người bán cái váy vì tiền, có người tặng cái váy để có tình cảm, thì có người nhận cái vì vui sướng đó Thoại à.
– Vụ này hay à nha sufu, vậy cái váy là vật linh của dân KK hử
– Tên này láo, dám bảo dân KK chui dưới váy hả?
– Í chết, em đùa thôi. Mà nè sufu, em nghe Trĩ Mùi bảo là sufu có thức thứ 2 là nhìn góc váy, sao sufu chưa nói gì với em vậy cà 
– Tham vừa thôi cậu, toàn bộ nội công tâm pháp của KKP chỉ có 12 thức. Hôm nay tớ hệ thống cho cậu thức số 1 rồi, cậu cứ thua tớ 11 lần nữa là học hết chứ gì, mà nèn, nhớ đừng có kể gì với KK Nương nhá, a di phò phò.
– Dạ sufu, em không có kể gì hết á, nhưng em ghi âm hết rồi.
Uê “Chít men, quả này về nhà chắc sưng lỗ tai vì nhéo quá, ui ui”



nguồn VietStock